Tâm tư dị biệt.Có người đáy lòng ẩn giấu ý định lấy lòng, có người âm thầm suy nghĩ làmthế nào để mượn lực, có người thì quan sát tỉ mỉ, dâng lên ý khác.Ý nghĩ, theo thân phận và lập trường mà khác biệt.Cho dù là Tam công chúa cùng Tứ hoàng tử, cũng không ngoại lệ.Tam công chúa càng cân nhắc nhiều, là không trở mặt.Mà Tứ hoàng tử, hiển nhiên càng nhiều tâm tư, mặc dù hoàng quyền Nhântộc, không phải chuyện ngoại tộc có thể can thiệp, nhưng... Nếu có một đạithiên kiêu Viêm Nguyệt Huyền Thiên tộc như thế biến thành minh hữu, ít nhấttrên lập trường, hắn có thể phân đi một phần ánh hào quang của Đại hoàng tử.Đại hoàng tử dựa vào công lao ở Viêm Nguyệt, từ trạng thái vốn khôngđược coi trọng, nhảy lên vượt qua hoàng tử khác, biến thành một trong ba ngôisao được chú ý nhất trước mắt.Chuyện này, gần như khiến tất cả hoàng tử đều vô cùng để ý.Mà ý nghĩ của những người này, Phàm Thế Song nhìn rõ ràng.Hắn dù ăn phải lỗ vốn trước mặt Hứa Thanh, lại rất là kiêng kị, nhưng điềunày không có nghĩa là bản thân hắn không ưu tú. Trái lại, thân là thiên kiêu trêndanh sách của Viêm Nguyệt, cho dù ở Viêm Nguyệt Huyền Thiên tộc, hay ở tộckhác, hắn đều được vạn người chú ý.Cảnh tượng như vậy như hôm nay, hắn đã gặp nhiều lắm.Bị người theo đuổi, bị người mượn lực, thậm chí lấy lòng khoa trương hơn.Hắn đã thành thói quen hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt bởi vì sự mạnh mẽ củatộc đàn và sự ưu tú của mình.Thậm chí bản thân điều này, cũng là đạo của hắn.Đạo của hắn là khôi lỗi, cũng là chúng sinh, cho nên hắn muốn nhìn tướngchúng sinh, muốn nhìn ý niệm trong lòng. Bất kể đơn giản hay phức tạp, bất kểthiện hay ác, hết thảy đều có trợ giúp đối với hắn.Điều đó sẽ làm hắn đi càng xa trên đạo khôi lỗi này.Mà đại thế giới hắn tạo nên, tuy mức độ mênh mông không bằng ViêmHuyền Tử, mức độ thần diệu không bằng Hứa Thanh, nhưng vẫn riêng mộtngọn cờ.Đó là thế giới khôi lỗi.Hết thảy chúng sinh trong thế giới đều biến thành từ con rối, mô phỏng nhânsinh muôn màu, diễn dịch hành trình sinh mệnh được an bài.Khi có một ngày, nếu hắn đi đến Uẩn Thần cửu giới, thì tất cả con rối trongđó đều từ không sinh ra có, sinh ra sinh mệnh của mình. Đó chính là thời khắchắn lấy thân phận tạo vật, trở thành Chủ Tể của chính mình!Đây là ước mơ của hắn, cũng là con đường của hắn.Dù con đường Chủ Tể đã đứt, nhưng hắn tin tưởng, con đường này chưa hẳnkhông thể tục tiếp, cho dù thật sự đứt đoạn triệt để, cũng có những phương thứckhác có thể chọn.“Thành thần!”Phàm Thế Song nheo lại mắt, ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng vuốt ve chénrượu trước mặt, cảm nhận hoa văn mặt ngoài cái chén, đáy lòng cười lạnh.Tâm tư mọi người bên trong đại điện, hắn liếc cái là có thể nhìn thấu.Loại năng lực này, từ trình độ nào đó, cũng là ưu thế vô hình của hắn, bằngkhông, sao hắn có thể còn sống đến bây giờ sau khi chọc đến Hứa Thanh.Phải biết rằng Thác Thạch Sơn là bởi vì không tràn ra quá nhiều ác ý đối vớiHứa Thanh, Thiên Mặc Tử thì ngay lập tức đứng đội Hứa Thanh, mà hắn vàTịch Đông Tử...Người sau chết rồi, hắn vẫn sống, lại còn thăng lên Uẩn Thần giống nhưngười khác, trở thành một trong chúng vương của Viêm Nguyệt.“Nhưng hôm nay không hiểu sao lại hơi bực bội và bất an...”Phàm Thế Song thì thào dưới đáy lòng.Trogn mấy ngày đi tới Nhân tộc, ngoài ngày đầu tiên tham dự đàm pháncùng hai đại biểu tộc đàn phụ thuộc, lúc khác hắn đều đang bế quan, hôm nay làlần thứ hai đi ra ngoài.Giờ phút này, lúc Phàm Thế Song trầm ngâm, khúc nhạc vừa chuyển, độtnhiên biến thành sục sôi. Âm thanh chuông khánh xa xăm mà rung động, nhưẩn chứa rung động của sinh mệnh, rơi trong lòng đám người nơi đây.Trong thời gian ngắn, tạp niệm của đám người cũng đều đều hơi tiêu tándưới nhạc khúc đột nhiên sục sôi này, cho đến khúc nhạc nhẹ dần, cuối cùnghóa thành dư âm lượn quanh.Vẫn chưa thỏa mãn.Nét mặt Phàm Thế Song lần đầu tiên có rung động, hắn ngẩng đầu, ánh mắtrơi vào trên người nữ tử đàn tấu tì bà kia.“Ngươi tên là gì?”“Tố Nguyệt.”Nữ tử ôm tì bà nhẹ giọng mở miệng, sau đó cũng không nhiều nói, mà hạthấp người cúi đầu, trở lại trên bàn tiệc được chuẩn bị cho nàng.Tứ hoàng tử nhìn thấy một màn này, mắt sáng lên, đáy lòng dâng lên mộtchút ý nghĩ, sau đó hắn cười bưng chén rượu lên, mời rượu Phàm Thế Song.Nét mặt Phàm Thế Song vẫn như thường, hắn hớp nhẹ một ngụm.Kế tiếp yến hội cũng trở nên náo nhiệt, trong lúc đó không ít người đứngdậy, chủ động mời rượu, tiếng lấy lòng nối liền không dứt.Nhưng Phàm Thế Song lựa chọn không nhìn chuyện này.Cho dù đây là cái gọi là thiên kiêu, nhưng chỉ là một quần chim sẻ trong mắthắn thôi, trước mặt hùng ưng, đều là đám ô hợp.“Thật không biết trong hoàn cảnh như vậy, sao lại sẽ xuất hiện loại ngườinhư Hứa Thanh!”Nghĩ đến Hứa Thanh, đáy lòng Phàm Thế Song buồn bực, đồng thời cũngdâng lên một chút bất an. Lúc trước hắn tận mắt nhìn thấy Hứa Thanh chém giếtTịch Đông Tử, tâm thần đã bị chấn nhiếp.Rồi sau đó khi ở trong Thần Vực, tức thì bị chấn động, cuối cùng trongthịnh điển bên ngoài Thần Sơn, tận mắt thấy Hứa Thanh đè ép Viêm Huyền Tử,một khắc này, bóng dáng của đối phương trong lòng của hắn đã thành váchngăn vĩnh hằng.Giữa lúc hắn trầm ngâm, trong mây mù bên ngoài, sấm sét lại nổi lên, nổvang bát phương.“Hôm nay không nên ở chỗ này lâu...” Sự bất an của Phàm Thế Song lạimột lần nữa dâng lên.Còn những người mời rượu bị hắn coi thường kia, giờ phút này cũng khôngdám lộ ra vẻ bất mãn, chỉ có thể lần lượt cười làm lành ngồi xuống.Nhưng thế gian này, luôn là có người hoặc cố ý thăm dò, lại hoặc là lấy lậptrường bản thân, đi làm ra một chút chuyện nhìn như là ra vẻ thông minh.Như lúc này, có một vị con trai của quý tộc, mở miệng cười.“Phàm vương, gần đây Nhân tộc ta cũng có một vương, là Trấn ThươngVương Hứa Thanh kia, hắn...”