Người này hét lên thảm thiết, con giun cũng không phải là thứ gì tốt đẹp, tất cả đều giống như vật hút máu chui vào óc của khuôn mặt người.
Đúng lúc này, mỹ nhân ngư trên không trung đằng một cái, cặp đuôi cá tách ra, một cái kéo trong suốt hướng về phía thân con rết.
Răng rắc một tiếng vang lên, tuy nói không thể lập tức cắt đứt nhưng có thể cắt một vết dài đến nửa mét.
Mỹ nhân ngư có thực lực gần Tiên thiên, ngày hôm qua bị Diệp Phàm khiến cho bị thương, nếu không uy lực còn lớn hơn.
Khuôn mặt cố không kịp lúc này Xa Thiên và Triệu Thanh Thanh nhảy xuống, hai người dùng đao chém về phía lưng con rết, phối hợp với Diệp Phàm dùng tay tạo ra nhiệt năng, không lâu cuối cùng Diệp Phàm có thể thoát thân.
Hắn vừa ra tới, đem toàn bộ khí hướng về phía khuôn mặt, luân đao điên cuồng bổ về phía con rết.
Lúc này con rết mất đi sự khống chế của khuôn mặt giống như một con rết mất đi ý thức chỉ có thể lắc lư người để chống cự.
Không lâu đã bị mọi người chém thành vài mảnh.
Mà Huyết cương vẫn nắm chặt đầu của khuôn mặt, giun vẫn bám đầu quanh khuôn mặt người này.
Con giun dần dần chui hết vào óc, đầu người này khô quắt dần đi, hình như là bị huyết cương và mấy con giun hút khô vậy.
Diệp Phàm nhảy lên cao, đao chém xuống.
Răng rắc một tiếng giòn tan vang lên
Khuôn mặt người này nhất thời bị lột bỏ mấy một tảng lớn, máu chảy đầm đìa.
Oa … ô…
Y tức giận rồi, đầu y cùng với cơ thể con rết không ngờ giống như quả bóng cao su bắn ra ngoài.
Mọi người sợ đến mức nhanh chóng chạy.
Thình thịch…
Một đệ tử Vũ Đương bị đầu chạm vào lập tức máu tươi chảy ra, cả người nổ tung. Hơn nữa, khuôn mặt hình như rất hận pho tượng Tam Hóa.
Trực tiếp tránh, va chạm làm cho Trương Thiên Lâm bay đến mấy chục mét có hơn. May mắn còn không nổ tung, bởi vì Diệp Phàm kéo Trương Thiên Lâm một phen.
Đầu tiếp tục sắc bén đụng vào pho tượng, pho tượng không ngờ nhẹ nhàng tránh.
- Thằng nhóc, nhanh lên, nếu không tôi không chịu được nữa.
Giọng Tam Hóa lo lắng truyền đến.
Huyết Trích Tử của Diệp Phàm hé ra hướng trên đầu chộp tới, tiếng xé gió truyền đến, khuôn mặt hé miệng ra, một luồn màu đen hướng về phía Diệp Phàm.
Không kịp tránh, lúc này trong đất đột nhiên hiện lên một vật, Huyết cương không ngờ dùng thân mình chăn luồng khí màu đen của đầu người.
Cả người bị bắn đi mấy chục mét chui vào bùn đất.
- Thiền Mị!
Cùng Huyết cương chiến đấu lâu như vậy, Diệp Phàm thật sự có cảm tình. Hắn phẫn nộ hét lên, bay lên chừng bốn mươi thước, một kích cuối cùng.
Phối hợp Ngư long thập bát biến với Âm Dương Thái Cực trong nháy mắt ngưng tụ thành một khúc côn cầu đập xuống đầu người.
Oanh…
Đầu người bị đập trúng, đầu lập tức bị mở bung ra, nhưng khi vỡ òa mở bung không ngờ tất cả nội khí đánh vào người pho tượng.
Rầm một tiếng nổ long trời.
Pho tượng không ngờ bị nổ tung, đầu cũng nổ tung, đồng quy vu tận.
Cuối cùng Diệp Phàm nghe được năm chữ - đối xử tử tế với Mỹ nhân ngư.
Đây là tiếng nói cuối cùng của Tam Hóa đại sư truyền đến. Diệp Phàm biết Tam Hóa đại sư từ nay về sau hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.
Diệp Phàm nghe được tiếng khóc của Mỹ nhân ngư. Hắn không kịp nghĩ nhiều chạy nhanh cùng Huyết cương, mà Huyết cương đã tự động thu nhỏ lại, Diệp Phàm cẩn thận thu lại.
- Lão tổ tông…
Tất cả các đệ tử Vũ Đương đều hướng về phía pho tượng của Tam Hóa đại sư còn sót lại quỳ xuống khóc lên.
- Đại sư, ông đi mạnh khỏe.
Diệp Phàm cũng vẻ mặt thận trọng lạy.
- Dùng đạn lửa, dọn dẹp sạch hiện trường, không thể để lại chút chất độc nào làm bị thương người khác.
Diệp Phàm ra lệnh một tiếng, Đường Thành mang đến mấy thành viên của Tổ đặc nhiệm A.
Không lâu, trong hang vang lên tiểng lửa nổ, lửa cháy rực, cực nóng, Diệp Phàm lại sắp xếp đi xuống.
Người của phái Vũ Đương nâng cái bệ của đại sư Tam Hóa đã bị tàn phá đi trước.
- Các cậu sao không giữ lại một chút, con rết lớn như vậy, rất khó gặp.
Ngô Quang Bảo vội vàng tới rồi, tức giận đến mức vũng tay chân.
- Lưu cái rắm, đây là đùa với mạng sống. Hủy là tốt nhất.
Xa Thiên tức giận hừ nói.
- Cậu biết cái gì, thật là.
Ngô Quang Bảo tức giận đến môi cũng run rẩy nhưng Xa Thiên cũng không có cách nào.
- Đây còn có một chút, cầm đi.
Lúc này Đường Thành nói đưa ra một gói to, Ngô Quang Bảo xông lên vừa thấy, vui mừng, giống như thấy vật quý.
- Tôi cũng biết việc này, sinh mệnh tiềm lực hoàn rất nhiều người muốn. Đặc biệt là khách hôm Triệu lão gia mời đến vó vài người đều là cán bộ lão thành. Bọn họ đều biết chuyện sinh mệnh tiềm lực hoàn. Việc này, thật sự là xử lý không tốt. Cho nên, tôi sẽ làm ra trong vòng một tháng để nộp lên cấp trên.
Diệp Phàm nói.
- Vậy cậu hãy nhanh chóng, bên này có hỏi tôi sẽ qua loa tắc trách cho cậu một chút.
Cung Khai Hà nói.
Trở lại Hồng Diệp Bảo mới có thời gian kiểm tra thương thế của Huyết cương, phát hiện cô nàng hình như là đang trong trạng thái hôn mê.
Dù dùng khống cương kinh cũng không làm cho cô nàng tỉnh lại. Nhưng, Diệp Phàm biết cô cũng không đến nỗi bị hủy diệt.
- Có lẽ có mấy nguyên nhân gây ra vậy, một chính là khi cô cùng đầu người kia đánh nhau bị hôn mê.
Bởi vì cô không phải người sống, cho nên, trạng thái hôn mê của cô không giống với người sống. Thứ hai chính là, có thể cô tiến vào một cảnh giới rất cao, cảnh giới hôn mê.
Giống như là tàm phá kiểu thành nga, một khi thức tỉnh có lẽ có thể trở thành một người có thực lực mạnh mẽ hơn so với tiên thiên đại viên mãn.
Theo miêu tả của cậu có thể phỏng đoán ra một chút manh mối. Ngày đó cô khống chế con rết để chui vào đầu người mới như thế.
Nói là cô nàng cũng có thể khống chế con rết này. Hơn nữa, hình như trình tự cấp bậc so với mặt người khống chế con rết cấp bậc còn cao hơn một ít.
Từ đó có thể thấy được, con giun thần bí chúng ta gặp ở sa mạc tuyệt đối là cao thủ tuyệt đỉnh.