“Chủ tịch Hoàng, hôm nay tôi đến đây là để đàm phán với ông”.
“Đàm phán?”, Hoàng Chấn không khỏi phì cười: “Cô bé, bây giờ cô có tư cách gì để đàm phán với tôi? Thứ duy nhất mà cô có thể dùng để đàm phán với tôi chính là cơ thể của cô đó”.
“Xin ông tôn trọng tôi, bây giờ tôi là người đại diện cho tập đoàn Lăng Tiêu đến đây đàm phán với ông”.
“Đồng thời, tôi đến đây cũng để cảnh cáo ông”.
“Nếu như tập đoàn của các ông không lập tức rút vốn khỏi Đông Hải ngay, qua hết đêm nay sẽ không còn kịp nữa”.
Bây giờ Hứa Mộc Tình nói chuyện đanh thép hơn trước kia đôi chút.
Cô cũng không còn sợ hãi khi đối mặt với ông lớn như Hoàng Chấn.
Chuyện này đủ để chứng minh cô đã trưởng thành sau một thời gian rèn luyện ngắn ngủi.
Nhưng Hoàng Chấn không hề có hứng thú với những lời Hứa Mộc Tình nói.
Bây giờ ông ta chỉ muốn đè Hứa Mộc Tình xuống dưới thân mình.
Thế là, Hoàng Chấn đi thẳng về phía Hứa Mộc Tình với khuôn mặt béo nục nịch.
“Cô Hứa, diễn xuất của cô cũng không tệ? Bình thường cô đều chơi với Lưu Đức Luân như thế này hay sao?”
“Làm ra vẻ nghiêm túc trước tiên rồi đợi sau khi lên giường, cô sẽ vặn vẹo lẳng lơ như một con hồ ly tinh vậy”.
“Ôi trời, cô thật có kinh nghiệm, khiến cho tôi ngứa ngáy không yên”.
“Nào nào nào, mau sà vào lòng tôi, để cho tôi hôn cô…”
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên vào lúc này.
Hoàng Chấn nhíu mày, lúc ông ta định lên tiếng thì người bên ngoài đã mở cửa đi vào trong.
Chỉ nhìn thấy Lý Phong bưng một cái dĩa, bên trên dĩa có chiếc lồng bàn sắt hình bán nguyệt.
Lý Phong đặt dĩa lên trên bàn, anh nói với Hoàng Chấn: “Đây là thức ăn mà ông đặt, mời ông dùng”.
“Cút đi, bây giờ tôi không có tâm trạng ăn uống”
Trong lúc nói chuyện, Hoàng Chấn duỗi tay về phía Hứa Mộc Tình.
Nhưng tay của ông ta bị Lý Phong chụp lại.
Lý Phong vặn nhẹ, Hoàng Chấn lập tức gào lên thảm thiết.
“Cái thằng đê tiện, không ngờ chúng mày dám…”
“Bốp!”
Hoàng Chấn vẫn còn chưa nói dứt lời đã trúng một cái tát của Lý Phong.
Lý Phong lạnh lùng nhìn Hoàng Chấn: “Nếu như ông dám bất kính với vợ của tôi, thế thì ông đừng hòng bước chân ra khỏi Đông Hải nữa”.
Hoàng Chấn ôm nửa gương mặt của mình, ông ta chỉ tay vào người Lý Phong rồi quát lớn.
“Con mẹ mày, mày là cái thá gì? Mày dám đánh tao à, mày có biết tao là ai không!”
“Bây giờ chỉ cần tao gọi một tiếng thì mấy mươi bảo vệ ở bên ngoài sẽ vào trong ngay!”
“Ông gọi đi, tùy ý gọi!”
Nghe Lý Phong nói thế, Hoàng Chấn không khỏi sững sờ.
Chương 110: Xong đời rồi
Ông ta vội vàng gọi tên của thư ký vài lần nhưng không có ai ở bên ngoài đáp lại ông ta.
Hoàng Chấn ý thức được có điều là lạ, ông ta lập tức quay lưng bỏ chạy ra ngoài.