Richard đẩy xe đồ ăn sáng ra, sau đó quay người, quay về bên trong thang máy.Karen cầm một cái đĩa lên, lấy kẹp mà gắp một ít bánh mỳ và xúc xích, phầnbữa sáng của ba người cũng không phải là chỉ đủ cho ba người, trên thực tế, cóthể cung cấp đồ ăn đủ cho sáu bảy người trưởng thành ăn nó.Sau khi gấp đầy đĩa đồ ăn, Karen lại đi qua, ấn nút thang máy, thang máy cònchưa chạy xuống dưới, vẫn còn đứng yên ở tầng này, sau khi cửa thang máy lạimở ra một lần nữa, Karen bưng đĩa đồ ăn và cầm theo một ly nước chanh lớnbước vào trong.Lập tức, cửa thang máy khép kín lại.Richard hơi nghi ngờ mà nhìn Karen một chút, Karen hỏi: "Đã ăn bữa sángchưa?""Vẫn chưa."Karen đưa cho cậu ta một cái nĩa, sau đó ngồi xuống, thấy Richard vẫn cònđang đứng, Karen ngoắc ngoắc nói: "Ngồi, trước hết ăn sáng đi.""A, được rồi."Richard nghe lời ngồi xuống, bắt đầu dùng bữa.Karen cầm lấy ly nước chanh kia rồi uống một ngụm lớn, sau đó đưa choRichard, Richard cũng cầm lên mà uống một ngụm."Có thấy buồn chán không?" Karen hỏi.Richard lắc đầu, nói: "Đây là bổn phận và công việc của tôi.""Ừm, làm việc cho tốt, thái độ của cậu chắc chắn đội trưởng đã thấy được, lầnsau nếu có nhiệm vụ thì cậu có lẽ sẽ được sắp xếp vào một vị trí tốt hơn.""Thế nhưng tôi cảm thấy vị trí trông chừng thang máy này cũng cực kỳ quantrọng, bởi vì bên ngoài khách sạn có trận pháp, trong khách sạn, giữa mỗi mộttầng với một tầng khác, giữa mỗi một căn phòng với nhau, cũng đều có trậnpháp và cấm chế ngăn cách, bao gồm cả trong cái thang máy này, cũng có trậnpháp.Cho nên, người có thể lên trên tầng này, đều phải đi qua chỗ của tôi, nơi này, rấtquan trọng.""Đúng thế." Karen nhẹ gật đầu.Richard cắn một cái xúc xích, tiếp tục nói: "Lúc Chủ giáo Bern xuống thangmáy, ông ấy giống như đang suy tư chuyện gì đó, tâm trạng có chút chập chờnlên xuống.""Ồ?" Karen có chút ngoài ý muốn, đứa em họ này của mình vậy mà cố ý quansát một người, quan trọng nhất chính là, cậu ta nguyện ý chia sẻ với mình.Điều này có nghĩa là vì cảm giác thân thiết của cậu ta đối với mình từ lúc trước,nên thật sự xem mình như là một thành viên trong gia đình."Ông nội tôi từng nhắc qua về Chủ giáo Bern, nói rằng ông ta mặc dù chỉ là mộtvị Chủ giáo cấp một có địa vị khá thấp ở đại khu Thành phố York, nhưng sứcảnh hưởng thật sự của ông ta không chỉ có bấy nhiêu đó, chủ giáo cấp 1 của đạikhu Thành phố York rất có thể chỉ đơn giản là một cái thân phận mà ông ta cầnvào lúc này."Giữa Chủ giáo và Chủ giáo, cũng có sự phân chia đẳng cấp, từ 1 lần lượt lênđến 9 là cao nhất, nhưng trên ý nghĩa thông thường thì cái này có sự liên hệ vớiđãi ngộ nhận được.Trên thực tế, Trật Tự Thần Giáo nói riêng hoặc là nội bộ của phần lớn ThầnGiáo khác nói chung, đó chính là chức vị, cảnh giới, quyền lực và trách nhiệm,sức ảnh hưởng, dựa trên bốn phương diện này nên không có cách nào có thể sắpxếp được chính xác nhất.Từ Thần bộc, Thần khải, Thần mục, cho đến Thẩm Phán Quan, Phán QuyếtQuan, Thuật Pháp Quan, về sau là Chủ Giáo của Đại khu, sau đó là Chủ GiáoĐại khu cấp bậc cao hơn, cũng ví như cấp bậc của Đại khu Thành phố York làngang ngửa với Đại khu quốc gia Ruilan, còn Đại khu đế quốc Wien thì cao hơnĐại khu Ruilan một bậc, sự khác nhau có điểm giống với hệ thống công chứccủa một thành phố và hệ thống công chức của một tiểu bang.Gây nhầm lẫn ở một chỗ là, tên cảnh giới và tên chức vị của Trật Tự Thần Giáo,có một bộ phận lớn là trùng nhau, xưng hô giống nhau, vừa có thể dùng để đạidiện cho chức vị, lại đôi khi lại để đại diện cho cảnh giới.Trong vài tình huống cực đoan, nếu như cống hiến cũng đủ lớn hoặc là địa vị đủcao, cho dù là Thần bộc, cũng có thể đảm nhiệm chức vị Thẩm Phán Quan hoặcthậm chí là cao hơn, bởi vì cho dù Trật Tự Thần Giáo có nắm đấm lớn nhất,những người phụ trách việc đánh nhau trong bộ máy Thần Giáo này cũng khôngphải chiếm đa số.Ví như trường hợp ông nội Dis của mình, dù luôn chỉ là Thẩm Phán Quan,nhưng ngay cả Rasma khi bước vào thành phố nơi ông nội mình sinh sống đềusẽ cảm thấy sợ hãi.Lại thêm một ví dụ ngay trước mắt, Richard là Thần mục, nhưng trên giấychứng nhận cũng chỉ là Thần bộc, mình đã đạt tới cảnh giới Thẩm Phán Quan,nhưng vẫn như cũ cầm giấy chứng nhận của Thần bộc.Đợi đến khi lên trên Thuật Pháp Quan, cảnh giới và chức vị mới có thể tách biệtkhỏi nhau, áp dụng cách giải thích khác nhau.Mà nguyên nhân tạo nên cái thể chế hỗn loạn này đó chính là... Sự phát triển vàmở rộng của Thần Giáo, vốn chính là sự không cân bằng, cũng không phảigiống như việc nhỏ mực vào trong một cốc nước, khuấy một chút thì màu sắc sẽtừ từ thay đổi, nó trải qua khoảng thời gian không ngừng tranh chấp giằng co rấtlâu giữa các giáo hội, mới tạo thành một cục diện tương đối ổn định