"Nào có, lúc trước không phải quá kích động mà mắng ông nội mình sao.""Đó là ô nhiễm tác động để ta không kiềm chế được lòng mình.""Ha, Muri, tuổi ta còn nhỏ, nhưng ta cũng không phải người ngu, anh không cầnthiết phải gạt ta."Muri thở dài, không tiếp tục nói tiếp, cậu ta là có rất nhiều lời muốn nói vớingười nhà mình, nói với ông nội mình, nhưng cũng không có suy nghĩ thôngqua trận pháp truyền tin để trực tiếp chửi nhà Benda mình không có thân tình,không có nhân tính.Cậu ta chỉ là muốn dùng thành tính của mình để chứng minh, năm đó gia tộclạnh lùng đối với mình, năm đó gia tộc quyết định vứt bỏ mình để đổi lấy vị ởtrong Cánh Cổng Luân Hồi kia, là sai lầm và thiển cận!Leon quỳ xuống đất cầu nguyện, ngẩng đầu nhìn bầu trời, bên trong miệng nhỏgiọng nói chuyện, thân nhân đã rời đi, cách mình rất xa, nhưng vẫn có thể ngheđược lời thì thầm.Wilker đứng ở bên cạnh ngáp dài, cậu ta không quá ưa thích tình cảnh này, mặcdù cậu ta rất khao khát chức vị và tiền đồ, nhưng sự phấn đấu của cậu ta phầnlớn đều xuất phát từ sự chênh lệch sau khi thầy của mình mất tích.Cậu ta đã thấy việc đời, có được đãi ngộ quá cao, cho nên càng muốn nhìn thấythực tế hơn.Philomena đứng một mình, có chút không hợp nhau với hoàn cảnh náo nhiệt ồnào chung quanh, nhưng mà vẫn còn tốt, sau khi ôm một cái thắm thiết với ôngnội của mình, Richard chủ động đi đến bên người Philomena."Karen biết nấu cơm, a không, chúng ta phải đi cách ly để quan sát một khoảngthời gian.""Ừm." Philomena lên tiếng."Sao trông cô có vẻ không được hào hứng cho lắm?""Lúc trở ra, quá thuận lợi.""Quá thuận lợi không tốt sao?"Philomena nhấc cái túi trong tay lên, bên trong là từng cái ống tiêm: "Tiêm cũngcòn không dùng hết, đã kết thúc sao"Nhưng mà, Jerry của ta không có cảm ứng được bất cứ gì khác thường.""Ta biết, bởi vì…" Philomena nhìn về phía Karen, lại nhìn về phía Neo, "Bọnhọ cũng không phát giác được dị thường, xem ra chúng ta là thật sự an toàn trởvề, chỉ hao tổn một cái người.""Ha ha, cô còn đang lo lắng cái này sao, thật ra không cần lo lắng, có thể vào,cũng đã là công lao lớn."Philomena nhắm mắt lại, thử nhập mộng, sau đó cô tiến vào giấc mộng củamình, ngay sau đó, cô lại rời đi giấc mộng, trở về hiện thực.Có thể tự do tiến vào mộng cảnh, điều này có nghĩa đã thật sự ra ngoài.Krato và Nicole đi tới trước mặt thầy của mình, bọn họ đang nhỏ giọng báo cáo,lập tức, thầy của bọn họ đều không hẹn mà bắt đầu cùng an ủi bọn họ, hẳn là vềviệc không thể mang bàn cờ của Thần Mê Hoặc ra ngoài.Thật ra thầy của bọn họ thật có không tư cách trách móc nặng nề bọn họ, bởi vìhọc trò của họ vốn là thay thế, chịu nguy hiểm.Về phần những người tình nguyện khác, có người đã không biết từ nhận lấyrượu từ chỗ nào, cũng có người thật sự đi tới phía trước trận pháp truyền tin, bắtđầu nói chuyện với người nhà của mình.Nơi xa, từng chiếc xe ngựa thuộc về Trật Tự Thần Giáo đã chạy tới, chở nhữngngười tình nguyện tiến về bệnh viện giáo hội tiến hành kiểm tra sức khoẻ."Karen.""Đại chủ giáo Bern, ngài không phải nói là sẽ không tới hiện trường sao?"Bern cười nói: "Ta chỉ là đến để xem tình huống hiện trường, ta cũng không ngờtới các ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh như vậy.""Thật ra sau khi các ngươi trở ra không bao lâu, Bern đã đến." Kumut cười đira, ông ta là tổ trưởng tổ xử lý sự kiện lần này, Đại chủ giáo khi ngồi cùng vớiông ta đều phải ngồi ở dưới, "Bộ trưởng Karen, ta có thể nhìn ra, Đại chủ giáoBern cực kỳ xem trọng ngươi.""Cảm ơn ngài.""Cám ơn ta hay là cảm ơn hắn?" Kumut hỏi.Bern nói ngay: "Đương nhiên là cảm ơn ngài.""Vậy cũng không thể cảm tạ suông được." Kumut ra hiệu Karen đi theo mình,"Đến đây, để ta giới thiệu vài vị cho ngươi quen biết."Tên của những vị này, Karen đều có thể nói ra, có thể nói là đều "quen biết" đốiphương, nhưng quen biết trong quá khứ khác biệt với quen biết vào lúc này.Sau lần gặp mặt lần này, Richard có thể giúp Karen tặng quà vào ngày lễ vàngày tết."Vị này là ngài Hissencaro….""Vị này là ngài Henchell…Mỗi khi Kumut giới thiệu một vị, Karen chỉ hành lễ một vị, đối phương cũngđáp lễ."Vị này là ngài Dis ….""Ngài Dis … " Karen bỗng nhiên ngẩng đầu, phát hiện vị trước mắt này, vậy màthật sự là Dis.Nhưng lúc Karen nháy mắt một cái rồi lại nhìn lên, phát hiện vị mắt trước nàylại biến thành bộ dáng của một người khác, không phải Dis.Trong chốc lát cơ thể Karen giống như là rơi vào hầm băng.Anh lập tức quét mắt nhìn vào tất cả mọi thứ xung quanh, đều như bình thường,mà bên kia, Nicole và Anlans, đang giao hai hộp chứa Thần khí cho thầy củaminh"Bộ trưởng Karen, rất hân hạnh được biết ngươi." Trên mặt vị Dis này nở nụcười hiền lành."Vù."Karen giơ một tay lên, thanh kiếm Diamance trên lưng bay vào trong lòng bàntay, sau đó không chút do dự mà đâm thẳng vào ngực của người đứng trướcmặt.Hoặc là ta điên rồi, hoặc là thế giới này đã điên rồi.Karen cảm thấy là mình điên rồi, cho nên trong nháy mắt mình mới có thể dùngphương thức quyết liệt nhất để đi nghiệm chứng thế giới này!Nó cực kỳ chân thực, chân thực nỗi vượt qua tất cả những huyễn cảnh cao cấpmà mình từng trải qua.Nếu ngươi là chân thực, vậy chắc chắn sẽ đổ máu chứ?"Ừng ực ừng ực • • • •."Máu tươi thuận theo thanh kiếm mà chảy ra, hắn ta thật sự chảy máu.Nhưng vào lúc này, Karen bỗng nhiên cảm nhận được một sự âm u và lạnh lẽokhi bị cô lập.Thế giới vốn rất chân thực kia vào lúc này lập tức biến thành màu xám trắng,Mà khi anh lại quay đầu nhìn sang bốn phía, lại phát hiện những tín đồ, mọingười trong nhà, các vị thầy và những nhân vật lớn đang cùng đoàn người tìnhnguyện chúc mừng…Tất cả đều là những cơ thể không trọn vẹn vốn đang quỳ gối ngoài cửa hang củacác thần quan Trật Tự đã chết đi.