Ánh sáng và âm thanh khi truyền trong vào sâu trong mặt nước đều sẽ trở nênchậm chạp, rất dễ dàng khiến cho người ta có một loại ảo giác thời giác đangtrôi chậm lại, sau khi ánh sáng màu trắng nóng bỏng chói mắt tán đi, thay vàođó là một màu đỏ, một loại màu đỏ vô cùng không chân thực.Nhận thức lý tính nói cho Karen rằng cho dù là chiến thuyền phía trên bị xuyênthủng, bị nổ tung, sẽ chết rất nhiều người, nhưng màu đỏ của máu tươi chắcchắn sẽ không trở thành màu sắc chủ đạo của mặt nước, ít nhất là trong vị trígóc nhìn này của mình.Nhưng trong nhận thức cảm tính bên trong, Karen rõ ràng, hạm đội này đã gặpphải thiệt hại nặng nề, việc bị hủy diệt chỉ là vấn đề thời gian, sẽ chết rất nhiềungười, rất nhiều rất nhiều người, mà màu đỏ như máu này chính là thứ đại diệnrõ ràng nhất cho sự nhận thức.Trong đầu óc Karen lúc này không khỏi hiện ra hai cảnh tượng, một cảnh tượnglà lúc mình nghênh đón Thần tử Saraina ở bến cảnh của thành phố York, mìnhngồi ở trong xe limousine, cái ly trong tay rơi xuống, thức uống màu đỏ rơixuống trên mặt thảm màu trắng, nhanh chóng thấm xuống và lan ra xung quanh.Một cảnh tượng khác là lúc đứng trước cửa sổ của khách sạn Ankara, nhìn xemđám mây đen ngột ngạt ở bên ngoài, lại cảm xúc tuyệt vọng và áp lực khiến conngười ta theo bản năng muốn trốn tránh kia, vậy mà lại trùng hợp mà chuẩn xácđối với tình huống lúc này.Karen cũng không cảm thấy tất cả những điều này là do tự mình dự báo được,anh chỉ là cho rằng, bây giờ, mình có thể đối ứng cảm xúc nội tâm với chínhmình ngày đó.Chiến tranh là tàn khốc, đây là một câu bị lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lầnmà nói, Karen cũng không biết sau ngày hôm nay mình có thể sẽ trở thành mộtngười hô hào phản đối chiến tranh hay không, có lẽ sẽ không, nhưng có lẽ anhsẽ phòng ngừa để cho mình lại bước vào trong tình huống nguy hiểm như lúcnày.Karen cũng nghĩ đến sự cao thượng, vĩ đại, tính tư tưởng, cảm ngộ mang theochiều sâu, đáng tiếc là không có.Hành trình quan sát cuộc chiến này cho đến bây giờ chỉ mang đến cho anh bàihọc rõ ràng nhất đó chính là sau này cũng đừng đi quan sát chiến trường.Một chùm sáng của Pháo Ma Tinh vô cùng to lớn dội xuống mặt biển, vọt thẳngxuống đáy biển cách vị trí của Karen không bao xa, rồi bắt đầu nổ tung.Karen còn không cảm giác được vụ nổ, anh chỉ biết khi chùm sáng của Pháo MaTinh kia lướt qua mặt của mình, mình tựa như là một con bướm bị cầm tới gầnmột đống lửa. Rõ ràng còn chưa chạm vào ngọn lửa, nhưng cũng đã bị nhiệt độcủa nó tỏa ra thiêu chết.Áo Giáp Hải Thần bắt đầu nhanh chóng tan ra, cho dù nó đang cố gắng để hồiphục lại như cũ, nhưng tốc độ phục hồi vẫn chậm hơn tốc độ tan rã quá nhiều.Vào thời khắc này, Karen sắp bị biến thành con bướm sắp bị sấy khô kia.Anh đặt tay của mình lên trên chuôi kiếm Lưu Tư, Lưỡi Đao Ám Nguyệt cườnghóa thanh kiếm này, một chùm màu đỏ ánh sáng xuất hiện dọc theo thanh kiếm,hung hăng đâm vào trên người con hải thú phía dưới. Hải thú cảm nhận được sựđau đớn dữ dội, kích thích tiềm năng của mình, tốc độ bơi vào lúc này đượctăng thêm một bậc.Karen cảm nhận được cảm giác nóng bỏng ngoài da thịt, nhưng rất nhanh, loạicảm giác này đang rời xa mình, khi ý thức của anh bắt đầu nằm giữa giới hạncủa sự mơ hồ, Karen cắn một chút vào đầu lưỡi để bản thân mình tỉnh táo lại.Ngẩng đầu, nhìn về hướng chiến trường một cái, dùng thanh kiếm đâm vào trênngười con hải thú này làm "Bánh lái", thay đổi phương hướng.Con hải thú này cũng rất vô tội, nhưng nó cũng rất thông minh, đã hiểu được ýmuốn của Karen, đi theo phương hướng được điều khiển, tránh khỏi vị trí củahạm đội Luân Hồi Thần Giáo."Bịch... Bịch...... Bịch...... Bịch."...Karen có thể cảm giác được mỗi một lần trái tim của mình đập lên, nếu nhưkhông có một phát Pháo Ma Tinh kia bắn tới quá gần, anh chắc hẳn còn có thểkiên trì được một quãng thời gian rất lâu, bởi vì anh hoàn toàn không cảm giáckhó thở khi ở dưới mặt nước vì thiếu dưỡng khí. Nhưng hết lần này tới lần kháccũng bởi vì trên người anh đã bị thương, vết thương này còn trực tiếp phá vỡ tácdụng của Áo Giáp Hải Thần ở trên người mình mình, mà thể chất của Karenthì... •Tuy vậy thì bây giờ cũng không phải là thời điểm để đổ lỗi, lúc này cũng khôngđược phép trì hoãn thêm một chút nào, chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất để rờikhỏi khu vực này mới có thể bảo đảm an toàn. Đợi đến khi Karen ngẩng đầunhìn lên trên mặt biển một lần cuối cùng, sau khi xác nhận đã rời khỏi khu vựcnguy hiểm, ý thức của anh lại chìm vào trong trạng thái mơ hồ thêm một lầnnữa.Anh vốn là muốn dùng thần bào trên người mình để cột chặt mình lên trênngười con hải thú này, nhưng trong lúc Karen tính toán mình nên làm như thếnào, lại phát hiện thần bào trên người mình vậy mà chỉ còn lại mấy sợi vảirách…. Trong lúc ở gần với tia năng lượng của Pháo Ma Tinh, thần bào trênngười mình đã bị "Hòa tan", vậy thì da thịt của mình lại đang trong trạng tháinào?Đúng lúc này, từ trong miệng của hải thú phun ra một bong bóng khí, một bóngngười chuyển động nhanh chóng trong dòng nước, bắt lại tay của Karen, tay củaKaren cũng vô ý thức mà chụp vào trên cổ tay của người đó. Rất nhỏ, rất mềm,chắc là tay của nữ.Ashley và Blanche vào lúc này cũng không có khả năng ra ngoài, thể chất củahọ cũng không cho phép, đó chính là Philomena. Tinh thần của Karen hoàn toànbuông lỏng, để ý thức của mình chìm vào trong trạng thái ngủ say vốn nên bắtđầu từ sớm."Cô... cô … cô … "Bên tai Karen nghe được âm thanh giống như tiếng chim biển, Karen cảm giácđược ý thức của mình đang dần dần trở về trong cơ thể của chính mình, mìnhdần dần có thể khống chế các ngón tay và mí mắt cử động nhẹ. Nhưng rấtnhanh, anh đã cảm thấy hối hận, bởi vì cùng lúc anh cử động, cảm giác đau đớndữ dội cũng bao trùm.Loại cảm giác này, nếu như nếu muốn tìm một thứ để so sánh mà hình dung,giống như là sau khi làn da trên người bị lột sống, bị ném vào trong ruộng muốiđể từng hạt muối phủ lên, lăn qua lăn lại hai mặt. Tuy nhiên thì Karen đều đãtừng trải qua sự tra tấn cấp độ càng cao hơn trên mặt linh hồn rất nhiều lần, lầnnày cảm giác đau đớn trên thể xác mặc dù rất khó chịu, nhưng Karen cũng đãthích ứng rất nhanh.Anh mở mắt ra, nhìn thấy ánh nắng, biển cả và bãi cát.Vị trí mà anh nằm có một cái túp lều để che nắng cho mình, dưới người thì làmột cái đệm mềm làm từ lá cây."Gâu! Gâu!"Bên người truyền đến tiếng kêu của Kevin, rất nhanh, âm thanh của Pall cũngvang lên: "A, bé Karen của ta, cậu tỉnh rồi.""Mọi người có ở đó không? ""Cậu cứ yên tâm, đều ở đây, tất cả mọi người đều rất an toàn."Nhận được câu trả lời từ Pall, Karen nhắm nghiền hai mắt một lần nữa, anh tiếptục ngủ thiếp đi.Lúc tỉnh lại lần tiếp theo đã là buổi chiều hay buổi sáng cũng chẳng rõ, bởi vìtrong chốc lát Karen không cách nào phân biệt rõ ràng vị trí của mặt trời ởphương xa kia là bình minh hay hoàng hôn.Cảm giác đau đớn trên người vẫn rõ ràng như cũ, nhưng sau khi có sự chuẩn bịvề mặt tâm lý thì cũng không còn quá đau đớn, sức lực cũng đượckhôi phụckhông ít, Karen muốn dựa vào sức của mình để đứng dậy, vừa chống tay lên,một đôi tay đã duỗi tới, đỡ Karen ngồi dậy.Là Philomena."Ta đang gác đêm." Philomena trả lời, "Có cần ta gọi bọn họ dậy hay không?"