"Không có không có!" Thang Ninh dùng hết khả năng diễn xuất cả đời, diễnmột người ngay thẳng: "Yên tâm đi, tớ tuyệt đối sẽ không hé răng về chuyệncủa hai người trước mặt anh ấy đâu."Thang Ninh đã thành công chuyển sự chú ý của Cố Lê trở lại chuyện của cô ấyvà Trần Thạc.Hai chuyện này vẫn có phân biệt nặng nhẹ.Chuyện của Cố Lê và Trần Thạc, dù Thang Ninh có thực sự lỡ miệng nói vớiCố Ngộ, cũng không đến mức phạm phải tội chết.Nhưng nếu Thang Ninh yêu đương với Cố Ngộ mà không nói với Cố Lê, thì đómới là tội nặng thêm một bậc!Sợ Cố Lê hỏi thêm vài chi tiết dễ lộ tẩy, Thang Ninh giả vờ ngáp một cái rồiđắp chăn: "Không còn sớm nữa, ngủ thôi, chúc cậu ngủ ngon."Đầu óc Cố Lê toàn là nội dung cuộc nói chuyện với Trần Thạc vừa rồi, hoàntoàn không có tâm trí để ý đến trạng thái kỳ lạ của Thang Ninh.Sáng hôm sau được sắp xếp hoạt động tự do, đến Hải Thành đương nhiên khôngthể bỏ qua những hoạt động trên biển.Lần trước đến, Thang Ninh cảm thấy chưa chơi đã, nên cả buổi sáng cô và CốLê đã chơi gần hết tất cả các trò.Trước bữa tối mọi người hẹn gặp ở sảnh khách sạn.Vốn tưởng cả nhóm sẽ cùng nhau ăn tối, nào ngờ khi xuống lầu, Trần Trác độtnhiên cầm một hộp giấy ăn với nụ cười bí hiểm nói: "Tối nay chúng ta chơi cáigì đó khác biệt một chút nhé."Trần Trác đứng giữa mọi người giới thiệu: "Bây giờ chúng ta có 3 nữ 5 nam,nên hôm nay tôi định sắp xếp một buổi hẹn hò bí mật, trong tay tôi có 4 địađiểm, mỗi địa điểm viết hai tờ, ai rút trúng cùng địa điểm sẽ có một buổi hẹnriêng tối nay, trong đó còn có nhiệm vụ quy định."Lăng Lệ bên cạnh rõ ràng cùng nghĩ ra ý tưởng này với anh ta, nhưng vẫn hùatheo: "Cậu làm thế này giống hệt show hẹn hò trên TV ấy.""Ôi, cũng không hẳn, chủ yếu tôi nghĩ trong chúng ta có vài người vẫn chưa cócơ hội hiểu nhau, cũng là cơ hội hiếm có mà." Trần Trác nói rồi đưa 4 mảnhgiấy gấp viết các địa điểm khác nhau đến trước mặt 3 cô gái: "Các cô gái rúttrước, số còn lại năm người đàn ông chúng tôi chia nhau."Thực ra mọi người đều thấy khá thú vị, và trong nhóm cũng không có ai đặcbiệt khó chịu, thỉnh thoảng có cơ hội hiểu nhau hơn cũng không tệ.Sau khi rút giấy xong, Trần Trác nói: "Mọi người đừng mở ra ngay, tìm chỗkhông người tự xem, rồi 7 giờ 30 tối đến địa điểm chỉ định gặp đối tượng hẹngặp là được.""Từ "gặp" này, sao nghe có vẻ hơi kỳ kỳ..." Doãn Sam không nhịn được bìnhluận."Vậy nói gì? Hẹn hò bí mật?" Trần Trác hỏi lại."Thôi cứ gặp đi..."Mấy người đàn ông còn lại chia nhau số giấy cuối cùng trong tay Trần Trác,Lăng Lệ mở giấy ra rồi cố tình hỏi: "Có phải trong chúng ta sẽ có một cặp đànông hẹn hò không?""Đúng vậy." Trần Trác giả vờ liếc nhìn giấy của anh ta: "Không phải xui xẻo làhai chúng ta chứ?""Vậy cậu đúng là ám ảnh quá." Lăng Lệ tỏ vẻ ghê tởm.Sau khi mọi người rút giấy xong, ai nấy cũng đều cảm thấy khá mong đợi, vềphòng chuẩn bị một chút rồi đợi đến giờ thì ra ngoài.Giấy của các cô gái đều không trùng nhau, Thang Ninh mở giấy của mình raxem.Trên đó viết, 7:30 tối, địa điểm: Nhà hàng ngoài trời tầng 1.Nhiệm vụ chỉ định: Sau khi uống rượu, nói với đối phương một bí mật chưatừng nói với ai.Cố Lê mở giấy của mình ra.Địa điểm của cô ấy là rạp chiếu phim riêng của khách sạn.Nhiệm vụ chỉ định là chụp một tấm selfie bằng điện thoại của đối phương.Thang Ninh đột nhiên cảm thấy so ra thì cả địa điểm lẫn nhiệm vụ mình rútđược đều tương đối nhẹ nhàng hơn.Ở cùng bọn Trần Trác, có vẻ luôn có những tình huống kỳ quặc xảy ra, anh tacũng luôn tổ chức những hoạt động kỳ lạ.Thực ra Thang Ninh là người không thích hoạt động tập thể lắm, ở công ty có tụtập ăn uống gì cũng trốn được thì trốn.Cô bị sợ xã hội, lại vì tính cách hơi hướng nội, ít nói, sợ bản thân không thoảimái, cũng sợ mình quá trầm lặng khiến người khác không thoải mái.Nhưng có vẻ khi chơi cùng bọn Trần Trác, mỗi lần cô đều không bài xích.Không biết là vì cô dần mở lòng mình ra, hay vì đã tiếp xúc với những ngườinày vài lần nên thực sự coi họ là bạn bè.Đúng 7 giờ, Thang Ninh từ phòng đi xuống nhà hàng.Thực ra lúc đầu cô có hơi nghi ngờ việc rút thăm này có gì đó mờ ám, có phảiCố Ngộ muốn tìm cớ hẹn hò riêng với cô vào buổi tối nên nhờ Trần Trác nghĩcách hay không.Nhưng khi cô đến nhà hàng, thấy người đón mình là Doãn Sam thì mới biết đâythực sự chỉ là một hoạt động Trần Trác sắp xếp.Thang Ninh không thân với Doãn Sam, nhưng anh ấy thực sự là người dễ khiếnngười khác cảm thấy thoải mái.Trần Trác quá hướng ngoại, nói chuyện cũng khá thẳng thắn, đôi khi sẽ hỏinhững chủ đề khá sắc bén khiến người khác khó đối phó.Tiền Tư Châu lại quá xa lạ, nếu gặp anh ấy thì e rằng cả hai sẽ không nói đượccâu nào suốt buổi, còn với Lăng Lệ thì ít nhất còn có thể nói chuyện về côngviệc.Nhưng với Doãn Sam, không hiểu sao, dù hai người không thân nhưng cảmgiác có thể nói chuyện được một chút.Doãn Sam cho người ta cảm giác thuộc tuýp không có tính công kích, khi mọingười chơi cùng nhau, anh ấy thích điều hòa bầu không khí, nếu im lặng anh ấycũng sẽ đứng ra nói chuyện.Hơn nữa so ra thì bình thường anh ấy nói chuyện khá hòa nhã, cũng rất cóchừng mực, không thường nói những chủ đề khiến người khác khó chịu, thêmvào đó cả người anh ấy hơi mập mạp, càng có sức hấp dẫn.Khi thấy là Doãn Sam, Thang Ninh cũng không biết tại sao mà đột nhiên thởphào nhẹ nhõm.Nếu thực sự được sắp xếp hẹn hò bí mật với Cố Ngộ thì cô còn sợ trông quá giảtạo, về giải thích với Cố Lê cũng thấy áy náy.Bây giờ với Doãn Sam, cô hoàn toàn không có gánh nặng tâm lý đó.Doãn Sam thấy Thang Ninh thì nhiệt tình chào hỏi rồi mời cô ngồi xuống: "Ồ,hóa ra là em Ninh à, hôm nay anh thật may mắn.""Chào anh Doãn Sam." Thang Ninh nhẹ nhàng chào hỏi."Nào, ngồi đi." Doãn Sam chỉ vào ghế trước mặt nói: "Thích ăn gì cứ gọi, hômnay anh mời.""Không cần đâu, chúng ta AA là được rồi!""Ôi, sao có thể để con gái trả tiền chứ?" Doãn Sam đùa: "Mẹ anh nói để con gáitrả tiền ăn sẽ gặp xui xẻo, em cứ coi như giúp anh tích đức đi."Thang Ninh nghe vậy thì không nhịn được cười: "Vậy để em trả tiền đồ uốngnhé.""Được thôi." Doãn Sam cũng không khách sáo nữa: "Nhiệm vụ yêu cầu uốngchút rượu, chúng ta chọn loại rượu trái cây nồng độ cồn thấp cho có lệ nhé."Khi hai người đặt xong món và chờ đợi, cả hai đều rất ăn ý nhìn ra biển.Quang cảnh nhà hàng này rất đẹp, hai người ngồi ở khu ngoài trời gần biển, đóngió biển, nhìn mọi người vui đùa trên bãi biển, rất thoải mái dễ chịu.Trong lúc ăn, Doãn Sam mở đầu câu chuyện trước: "Em có cảm thấy khi đi chơivới bọn anh ở đâu cũng có bất ngờ và ngoài dự đoán không?""Đúng vậy, nhưng em nghĩ như vậy rất thú vị, chủ yếu vì mọi người đều rất tốt,ở cùng các anh rất vui."Dù những lời này nghe có vẻ khách sáo, nhưng đó thực sự là những lời từ tậnđáy lòng của Thang Ninh."Từ hồi đại học mấy anh em bọn anh đã rất thân nhau, anh và Trần Trác đều làkiểu tính cách không chịu ngồi yên, hồi đại học mỗi kỳ nghỉ hè tụi anh đều đichơi, lúc đó còn trẻ, chơi rất vui. Em biết không, hồi đó bọn anh chơi trò thậtlòng hay thử thách, có lần anh và Trần Trác bị chọn phải giả vờ làm người yêucả ngày, đến giờ anh vẫn nhớ như in vẻ mặt của người trên phố nhìn anh hômđó."Khi nghe Doãn Sam nói chuyện, Thang Ninh không khỏi chú ý đến những điểmcô muốn nghe.Dù cảm thấy hơi áy náy khi lén hỏi về Cố Ngộ, nhưng cô vẫn không nhịn đượcmuốn biết tất cả về anh: "Lúc đó các anh còn có chuyện thú vị nào nữa không?""Nhiều lắm." Doãn Sam như mở hộp thoại vậy: "Giờ nghĩ lại hồi đại học bọnanh có khá nhiều chuyện quá đáng, lúc đó Trần Trác muốn theo đuổi một cô gái,bạn cùng phòng cô ấy thích Cố Ngộ, để làm thân với cô gái đó, Trần Trác đãgiúp bạn cùng phòng cô ấy theo đuổi Cố Ngộ, thời gian đó làm gì cậu ta cũngphải nhìn sắc mặt Cố Ngộ, để bọn anh giúp sức, còn mang cơm sáng cho haiđứa anh cả tháng.""Vậy sau đó, anh ấy có theo đuổi được cô gái kia không?" Thang Ninh hỏi."Đương nhiên là không rồi, sau đó cậu ta dậy sớm không nổi, nên từ bỏ luôn."Doãn Sam cười nói: "Sau này cậu ta nghĩ lại rồi bảo, giữa bạn gái và ngủnướng, cậu ta vẫn chọn ngủ nướng.""Vậy còn... Cô bạn cùng phòng kia, có theo đuổi được anh Cố Ngộ không?""Đương nhiên cũng không rồi." Doãn Sam nói với vẻ mặt đương nhiên: "AnhCố Ngộ của em khó theo đuổi lắm, làm sao mà theo đuổi được.”"Nhưng sao em nghe nói..." Thang Ninh nhớ lại những chuyện phong lưu về CốNgộ mà Cố Lê từng kể, cố tình chất vấn: "Trước đây anh Cố Ngộ đào hoa lắm,có rất nhiều bạn gái mà?"Vẻ mặt Doãn Sam rõ ràng lộ ra sự lúng túng, đang chuẩn bị nói lung tung tronghoang mang: "Nhiều và khó theo đuổi cũng không mâu thuẫn mà."Nói xong, vẻ mặt anh ấy như vừa thoát hiểm.Chắc là nghĩ, may mà đã nói tròn lại được.Nếu không phải Thang Ninh đã nghe "Lời thú nhận" của Cố Ngộ, có lẽ cô thựcsự sẽ bị lừa.Cô liền hỏi thẳng: "Vậy anh Cố Ngộ có nhiều bạn gái ở đại học không?"Doãn Sam không do dự giơ ly lên uống một ngụm lớn.Trông như đang cố tình kéo dài thời gian, để có thêm vài giây suy nghĩ.Anh ấy ngập ngừng nói: "Đó cũng là chuyện bình thường mà, dù sao có nhiềucô gái theo đuổi cậu ta như vậy, hẹn hò với một hai ba... Người, cũng không cógì lạ phải không?""Chỉ có ba người thôi sao?" Thang Ninh hỏi với vẻ mặt ngây thơ trong sáng:"Em nghe Cố Lê nói, hình như cứ ba tháng là anh ấy lại đổi một người, vậy đãđổi hơn hai mươi người rồi."Thang Ninh có thể thấy rõ sự không thoải mái trên gương mặt Doãn Sam, anhấy có vẻ muốn nhanh chóng chấm dứt chủ đề này: "Ôi, làm sao anh nhớ đượccậu ta hẹn hò bao nhiêu người, dù sao anh cũng chưa gặp ai cả.”Thang Ninh lén cười.Có vẻ Cố Ngộ thực sự đã đặc biệt dặn dò họ không được lỡ lời.Nhưng Thang Ninh cũng có thể nhận ra từ những chi tiết nhỏ này, những ngườibạn của Cố Ngộ thực sự rất trọng nghĩa khí.Mặc dù rất quá đáng, nhưng họ vẫn giúp anh giữ bí mật không nói lộ.Thang Ninh không muốn làm Doãn Sam khó xử, nên không tiếp tục chủ đề nàynữa.Hai người im lặng một lúc, đột nhiên nghe thấy bên cạnh có một nhóm ngườiđang hò reo.Quay đầu nhìn sang, hóa ra có người đang cầu hôn.Thang Ninh thấy một chàng trai đang quỳ giữa đám đông, tay cầm hoa quỳ mộtgối trước mặt một cô gái.Xung quanh có vẻ đều là bạn bè của hai người, đang hò hét với vẻ mặt mongđợi và ngưỡng mộ: "Lấy anh ấy đi, lấy anh ấy đi."Vài giây sau, Thang Ninh thấy cô gái gật đầu, rồi chàng trai ôm cô gái lên, tấtcả mọi người xung quanh đều reo hò.So với Thang Ninh đứng bên cạnh nhìn mà không có cảm xúc gì, vẻ mặt DoãnSam lại lộ ra vẻ mơ ước: "Ôi, thật đáng ghen tị."Thang Ninh ngẩn người nhìn Doãn Sam hỏi: "Anh ghen tị với cô gái hay chàngtrai vậy?""Anh á?" Doãn Sam suy nghĩ rồi nói: "Có lẽ là ghen tị với mối tình ngọt ngàođó, haiz, anh cũng muốn yêu đương quá."Thực ra ban đầu cả hai đều quên mất chuyện phải nói một bí mật cho đốiphương nghe, cho đến khi nói đến chủ đề này, Doãn Sam mới nhớ ra: "Phải rồi,anh nhớ buổi hẹn bí mật hôm nay có ghi là phải nói một bí mật với đối phươngphải không?"Có lẽ vì lúc nãy nói đến Cố Ngộ khiến anh ấy căng thẳng uống rượu quá nhanh,vì vậy đã hơi ngà ngà, cộng thêm vừa xem cảnh cầu hôn, Doãn Sam không hiểusao đột nhiên muốn tâm sự: "Thực ra, đến giờ anh vẫn chưa yêu đương bao giờ,đôi khi anh thực sự rất mơ ước, cũng hơi... Làm sao nhỉ... Tự ti?"Thực ra mối quan hệ của hai người còn lâu mới được coi là thân thiết, cũngkhông phải kiểu có thể thực sự nói chuyện tâm sự.Nhưng đột nhiên nghe Doãn Sam vốn luôn lạc quan nói ra những lời như vậy,Thang Ninh khá bất ngờ.Cô chỉ im lặng lắng nghe.Doãn Sam tiếp tục nói: "Từ nhỏ đến lớn anh luôn hơi mập, người cũng khôngcao, không đẹp trai, học hành cũng bình thường, nên từ trước đến nay anh luônrất mờ nhạt. Trước đại học ngoài học hành ra, anh cũng chưa từng nghĩ đếnchuyện tình cảm nam nữ, sau khi vào đại học, nhìn một số bạn bè xung quanhbắt đầu yêu đương, thực ra anh cũng rất muốn yêu. Trong ký túc xá của bọnanh, không nói đến Cố Ngộ, cậu ta xuất sắc mọi mặt, con gái theo đuổi nườmnượp, Trần Trác tự tin phóng khoáng, thích cô gái nào sẽ chủ động theo đuổi,Tiền Tư Châu tuy trông ít nói nhưng thực ra tính cách ổn định, cho con gái cảmgiác an toàn, còn anh thì sao, là kiểu người không có điểm nổi bật nào cả, ngườianh thích anh cũng không dám chủ động theo đuổi, nên với chuyện tình cảmanh luôn khá bi quan.""Anh cũng có rất nhiều điểm nổi bật mà, anh rất tốt bụng, cũng rất nhiệt tình,anh cho người ta cảm giác rất thoải mái." Thang Ninh vẫn cố gắng an ủi anh ấy."Cảm ơn em." Doãn Sam nói: "Nhưng anh cảm thấy vẫn có nhiều người rất để ýcảm giác ấn tượng đầu tiên, con người đều là động vật thị giác, thực ra anh luônnghĩ, nếu anh đẹp trai như Cố Ngộ, có lẽ anh có thể dễ dàng theo đuổi nhữngthứ anh muốn, nên anh có một bí mật chưa từng nói với ai, nhưng việc này cũngluôn đè nén trong lòng anh không có chỗ để giãi bày, anh cảm thấy có lẽ hômnay là cơ hội tốt, nói với em, cũng có thể giúp anh giải tỏa phần nào."Thang Ninh chăm chú lắng nghe.