Nhưng thực ra làm luật sư mới biết, có rất nhiều vụ án, trong quá trình xử lý dàidòng và phức tạp, đã sớm tiêu tan cả sự căm phẫn và cảm giác công lý lúc banđầu.Đến cuối cùng chỉ mong có thể giải quyết vụ án nhanh chóng, rất nhiều vụ ánlúc khởi kiện là "Không đội trời chung" cuối cùng đều kết thúc bằng hòa giải.Bây giờ Thang Ninh không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ đang nghĩkhi nào lĩnh lương, khi nào đóng tiền thuê nhà.Thời gian này phải làm sao.Cô mở điện thoại, may mà trong ví WeChat còn vài trăm tệ lì xì nhận được dịpTết, tiết kiệm một chút có thể cầm cự qua giai đoạn này.Chứng minh thư và thẻ ngân hàng đều phải làm lại thật sớm.Người đời có câu, có được ắt có mất, có mất ắt có được.Thang Ninh cảm thấy chuyện này cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.Ít nhất, cô và Cố Ngộ lại có liên lạc trở lại.Có vẻ như so với chuỗi sự việc tồi tệ xảy ra hôm nay, quyết định cắt đứt liên lạcvới Cố Ngộ mới là điều khiến Thang Ninh đau khổ hơn.Mà hôm nay Cố Ngộ đến đón cô, nắm tay cô, còn trực tiếp "Ra lệnh" cô khôngđược làm lơ anh.Khiến cô cảm thấy những chuyện xảy ra hôm nay, chỉ là thử thách do ông trờisắp đặt để củng cố tình cảm của họ.Có vẻ như so với việc mất đi Cố Ngộ, thì dù mất đi những thứ ngoài thân kiacũng không còn đau khổ đến thế nữa.Thang Ninh nhanh chóng lấy lại tinh thần, mọi thứ lại trở về như thường.Cô vẫn sẽ nhắn tin với Cố Ngộ mỗi ngày.Nhưng bây giờ thái độ và tình cảm của Thang Ninh đối với Cố Ngộ có chútthay đổi, giờ cô giống Cố Lê, chỉ xem Cố Ngộ như một người bạn rất tốt vàđáng tin cậy.Có lẽ đặt vị trí của đối phương đúng chỗ, sẽ không còn nhiều suy nghĩ kỳ quặckhông phù hợp nữa.Đối với Thang Ninh, Cố Ngộ cũng quan trọng như Cố Lê, chỉ là thêm buff anhtrai của bạn, nên tình cảm này vượt qua giới tính, bền vững hơn tình bạn khácgiới thông thường.Chỉ cần nghĩ vậy, Thang Ninh đã cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm hơn nhiều.Vì thiếu tiền, gần đây Thang Ninh còn nhận thêm một số việc dịch thuật riêng,bận rộn nửa tháng cuối cùng cũng lấp đầy được tất cả những khoản thiếu hụttrong thời gian qua.Sau khi đóng tiền thuê nhà và nhận lương, cuộc sống mới chính thức quay lạiquỹ đạo.Mãi đến cuối tháng, Thang Ninh mới gặp mặt Cố Lê.Qua nửa tháng, Cố Lê gần như đã thoát khỏi nỗi đau chia tay.Để tiết kiệm tiền, Thang Ninh gọi Cố Lê đến nhà mình.Mua một chút rượu, cô tự làm vài món nhắm.Hai người thường gặp nhau ở nơi công cộng.Thực ra Thang Ninh là kiểu người không thích mở lòng khi có người khác.Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn quá thận trọng, cô không muốn bất kỳ người không liênquan nào hiểu được suy nghĩ thật trong lòng mình.Hôm nay ở nhà cô, cô cảm thấy rất an toàn.Thời gian qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, mặc dù Cố Lê không hỏi rõ ràng,nhưng Thang Ninh biết cô ấy đang lo lắng.Trước đây không có nhiều cơ hội nói về chuyện quá khứ của mình, bây giờ côrất muốn tâm sự với Cố Lê.Hai người ngồi bệt xuống bên cạnh bàn trà, Thang Ninh gác cằm lên đầu gối,sau khi hơi say cô liền nói: "Tớ đến từ một thành phố nhỏ cấp ba, điều kiện giađình tớ không tốt, lúc mới vào đại học tớ cũng không cảm thấy gì, chỉ nghĩ đâylà nơi đi học, tớ chỉ cần lo học tập là được rồi. Nhưng sau này tớ mới phát hiện,thực ra đại học là một xã hội nhỏ, không chỉ nhìn vào học tập mà còn phải xemquan hệ giữa người với người, còn phải xem khí chất và gu thẩm mỹ của mộtngười. Tớ vẫn nhớ lúc mới vào đại học không lâu, luôn có người chê tớ ăn mặcquê mùa, chỉ có cậu không chê tớ, còn dạy tớ cách ăn mặc và trang điểm. Từ đóvề sau, bắt đầu có không ít con trai tỏ tình với tớ, tớ cũng dần tự tin lên, thực ratớ chưa bao giờ tự ti vì xuất thân của mình... Ít nhất trước đây là không, nhưngtrong lòng tớ luôn có một niềm tin, đó là tớ muốn dựa vào bản thân để có đượcnhững thứ tớ hằng mong ước..."Nói đến đây, Thang Ninh đột nhiên nhớ đến cảnh Tống Mạn Tư giới thiệu đốitượng hẹn hò cho Cố Ngộ, nghĩ đến vẻ mặt tự tin của bà khi nhắc đến cô gái đó,cô khẽ thở dài nói: "Nhưng rất nhiều chuyện không phải chỉ dựa vào bản thân làcó tác dụng, có rất nhiều thứ, cả đời tớ cũng không thể thay đổi được, dù cốgắng hết sức cũng không nắm giữ được, không xứng đáng, có lúc cảm thấy thựcsự rất mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cảm thấy rất nhiều thứ dường như ởngay trước mắt, nhưng lại xa xôi vô cùng."Cố Lê xót xa nhìn cô hỏi: "Lần trước cậu về nhà, đã xảy ra chuyện gì rồi đúngkhông?""Tớ từng nói với cậu là tớ có một người anh trai ruột phải không..." Thang Ninhhỏi.Cố Lê với tính cách hồn nhiên thực sự không để tâm đến chuyện này lắm,không chắc chắn nói: "Hình như hồi đại học có nhắc đến, nhưng chỉ nói một hailần thôi."Thang Ninh thở dài nói: "Tớ và anh trai đều là con ngoài giá thú của mẹ tớ, cólẽ không phải cùng một người ba, đến giờ mẹ tớ vẫn chưa kết hôn, con ngườimẹ tớ... Có chút vấn đề về quan niệm, không thể nói là trọng nam khinh nữ, màthực sự có thể nói là kỳ thị phụ nữ, bà ta coi thường bản thân, cũng coi thườngtớ, cũng vì thái độ luôn thấp kém của mẹ tớ mà anh trai tớ trở nên rất kiêu ngạotự đại. Hai tuần trước, chính là ngày cậu chia tay, bệnh viện ở quê gọi điện nóimẹ tớ gặp tai nạn xe, và tớ đã về. Thực ra tớ biết tớ không nên về, nhưng... Cómột số lý do đặc biệt, tóm lại giống như ông trời đã sắp đặt vậy, nên hôm đó tớđã quyết định về. Sau khi về trả tiền viện phí xong, anh trai tớ nhân lúc tớkhông để ý đã lấy trộm túi của tớ, lấy đi tất cả số tiền tớ đi làm thêm từ đại họcđến giờ từ thẻ ngân hàng của tớ. Thực ra không phải tớ không muốn nói tìnhhình cụ thể gia đình tớ cho cậu nghe, mà vì tớ thấy những chuyện đó rất khó nóira, tớ không muốn cậu lo lắng thương hại tớ, nhưng tớ cũng sợ cậu nghĩ tôi quálạnh lùng không quan tâm đến tình thân... Nhưng tớ thực sự... Không muốnquay lại nơi đó nữa, tớ không muốn quay lại nữa..." Nói đến đây Thang Ninhliền khóc không thành tiếng.Cố Lê ôm lấy cô, lúc đầu cũng không biết nói gì, suy nghĩ một lúc mới nói:"Đừng buồn, đây không phải lỗi của cậu, tớ xin lỗi vì không biết cậu có nhiềuquá khứ đau buồn như vậy."Thang Ninh chôn mặt vào lòng Cố Lê lắc đầu, giọng nói bị bịt kín: "Trước đâykhông có cơ hội nói với cậu, cũng không dám nói với cậu, vì cuộc sống của cậuhạnh phúc tốt đẹp như vậy, tớ không muốn cậu nhìn thấy mặt tối tăm buồn bãcủa thế giới này, cậu nên được vui vẻ không nên có phiền não gì cả."Cố Lê thở dài: "Có lẽ vì những chuyện khác trong cuộc sống quá thuận lợi, nênmới bị tổn thương lớn như vậy trong tình cảm."Thang Ninh nửa đùa nửa thật nói: "Vậy tớ thà bị tổn thương lớn như vậy trongtình cảm, để cho cuộc sống tha cho tớ một chút."Cố Lê xoa xoa đầu cô: "Không đâu, chắc chắn vợ của tớ sẽ không bị tổn thươngtrong tình cảm, cậu nhất định phải gặp được một người tốt nhất, đến cứu rỗicậu, chữa lành cho cậu. Cậu biết không, may mắn của con người luôn được bảotoàn, cậu không may ở một số mặt này, nhưng sẽ may mắn ở một số mặt khác."Mặc dù cảm thấy Cố Lê nói rất vô lý, nhưng Thang Ninh vẫn nể mặt: "Tốt nhấtlà cậu nói đúng, nếu đến lúc đó tớ cũng bị tình cảm làm tổn thương thì tớ sẽ tìmcậu làm cho ra lẽ đấy nhé."Nói đến đây, Cố Lê không khỏi than thở: "Sao cậu phải sống vất vả như vậy?Cậu chưa từng nghĩ đến cách nhẹ nhàng hơn sao?"Thang Ninh ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Cách nhẹ nhàng?""Tức là..." Cố Lê ngừng một chút rồi nói: "Cậu chưa từng nghĩ đến việc tìm mộtngười địa phương đáng tin cậy để yêu đương kết hôn, như vậy cậu cũng khôngphải lo lắng về việc ở lại, áp lực trong công việc và cuộc sống cũng không lớnnhư vậy, đồng thời còn có người chăm sóc cậu."Thang Ninh nhìn Cố Lê, trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt của Cố Ngộ, côlắc đầu nói: "Đâu có dễ dàng như vậy.""Thôi nào, cậu xuất sắc như vậy, chỉ cần cậu muốn thì có gì là không dễ?" CốLê vỗ ngực nói: "Những thứ khác tớ không dám chắc, nhưng tớ biết rất nhiềuchàng trai tốt đáng tin cậy, nếu cậu có hứng thú, tớ sắp xếp cho các cậu làmquen nhé, mọi người bắt đầu từ bạn bè, có người quan tâm cũng tốt mà."Thang Ninh vẫn không dao động, muốn từ chối.Cố Lê thấy cô che che giấu giấu như vậy, nói: "Hay là... Chẳng lẽ... Cậu đã cóngười mình thích rồi?"Có lẽ cái gọi là trong lòng có quỷ, chính là cảm giác này.Rõ ràng đối phương chỉ nói một câu rất bình thường, trong mắt Thang Ninh lạigiống như một sự phán xét.Trong khoảnh khắc đó, cô đột nhiên lo lắng thứ giấu trong lòng mình sẽ bị pháthiện.Mặc dù nó không xấu xa, nhưng lại là điều không thể để lộ ra ánh sáng.Tình cảm này, vì một số lý do đặc biệt nên đã bị phủ thêm một lớp cảm giáccấm kỵ.Thang Ninh nuốt nước bọt một cái, trong vài giây ngắn ngủi cô đã suy nghĩ rấtnhiều vấn đề.Hiện tại cô vừa không thể hợp lý cắt đứt liên lạc với Cố Ngộ, cũng không thểlàm ngơ trước tình cảm dành cho Cố Ngộ.Đã như vậy thì tình yêu này chính là một quả bom hẹn giờ nguy hiểm.Vậy nhất định phải cố gắng tìm cách cắt đứt sợi dây vừa đúng vừa kín đáo trướckhi nó phát nổ.Chỉ cần cuối cùng quả bom không phát nổ, thì ngoài bản thân ra, không ai biếtvề sự tồn tại của nó.Thứ thường chiến thắng lý trí không phải sự bình tĩnh, mà là sự tưởng tượng.Sợ rằng một ngày nào đó những tưởng tượng này sẽ trở thành cảm xúc khôngthể che giấu.Vì vậy phải dập tắt chúng từ sớm."Tớ chưa thích ai cả.” Thang Ninh nói: "Cậu giúp tớ giới thiệu xem sao đi.""Thật ư???" Đây là lần đầu tiên Thang Ninh chấp nhận để Cố Lê giới thiệu đốitượng, cô ấy phấn khích không kìm được: "Cuối cùng vợ của tớ cũng thôngsuốt, muốn yêu đương nghiêm túc rồi phải không?"Thang Ninh cười khổ một cái gần như không thể nhìn thấy.Chỉ có trời mới biết lý do cô đồng ý, là vì lo Cố Lê phát hiện ra tình cảm nhỏnhoi của cô dành cho Cố Ngộ.Cách tốt nhất để giấu đi con tim thật của mình, chính là thể hiện một trái timgiả.Cô đồng ý để Cố Lê giới thiệu đối tượng cho mình.Ít nhất cũng khiến lời nói "Chưa thích ai" của mình trở nên thuyết phục hơn.Cố Lê thuộc phái hành động, cô ấy lập tức tìm kiếm trên WeChat, vừa lật tìmvừa hào hứng giới thiệu từng người với Thang Ninh.Thực ra Thang Ninh đều không mấy hứng thú với những chàng trai đó, chỉ cốgắng bình luận vài câu để không tỏ ra qua loa.Lúc này Thang Ninh liếc thấy điện thoại đặt trên bàn của mình chớp chớp, cómột tin nhắn mới.Cô di chuyển qua lấy điện thoại lên nhìn.Là tin nhắn Cố Ngộ gửi đến.Mint: [Ngẩng đầu nhìn trăng sáng.]Thang Ninh vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa câu này, đột nhiên nghe thấy Cố Lê bêncạnh nói: "À, anh trai tớ đến dưới lầu rồi, tớ về đây, liên lạc qua WeChat nhé!"Cố Lê vừa thu dọn đồ đạc vừa không quên nói với Thang Ninh tối về sẽ gửi vàitấm ảnh trai đẹp để cô "Chọn phò mã".Cô ấy uống một hơi hết chỗ rượu còn lại, nói lí nhí vài câu rồi rời đi.Thang Ninh nhìn tin nhắn của Cố Ngộ, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, được ánhtrăng bên cạnh chỉ dẫn, cô đứng dậy đi đến cửa sổ.Quả nhiên cô thấy anh đang đút hai tay vào túi dựa lưng vào cửa xe, ngẩng đầunhìn cô.Góc độ và tư thế này của anh, có vẻ đã thấy mấy lần rồi.Nhưng mỗi lần nhìn, nhịp tim vẫn không kiểm soát được mà đập nhanh hơn.Thang Ninh vẫy tay chào anh, anh cũng giơ một tay lười biếng vẫy chào cô.Không lâu sau, cô thấy Cố Lê đi ra từ cửa lớn dưới lầu nhà cô lên xe.Cố Ngộ đợi cô ấy lên xe rồi mới chậm rãi mở cửa xe của mình.Trước khi bước vào xe lại ngẩng đầu nhìn Thang Ninh một cái, khóe mắt anhchứa nụ cười, ánh mắt dịu dàng.Như đã lâu không gặp, tham lam không nỡ nhìn cô thêm một cái.Ánh mắt đó khiến Thang Ninh không kìm được rung động.Thang Ninh đột nhiên nhớ đến tin nhắn Cố Ngộ vừa gửi.Cô mở WeChat đọc: "Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ Cố..."Đọc đến đây, dừng lại một chút, cười khẽ nói nhỏ: "Cúi đầu nhớ... Cố Ngộ."Sau khi Cố Lê lên xe, Cố Ngộ không khởi động ngay, mà nhìn chằm chằm vàođiện thoại đợi một phút.Thấy Thang Ninh trả lời [Cúi đầu nhớ Cố Lê] thì mỉm cười.Cố Ngộ khóa màn hình lại.Anh liếc nhìn Cố Lê bên cạnh: "Hôm nay không uống nhiều à?""Không uống nhiều." Cố Lê lười để ý đến Cố Ngộ, đang bận rộn gửi tin nhắnđiên cuồng cho mấy chàng trai vừa nói chuyện.Suốt chặng đường Cố Ngộ hỏi gì Cố Lê cũng lơ đễnh trả lời qua loa.Cuối cùng anh không nhịn được nữa, nhân lúc đèn đỏ giật điện thoại cô ấy:"Này, nói chuyện với em đấy, em có thể nghiêm túc một chút không?""Ôi, đừng có làm phiền em." Cố Lê bực bội giật điện thoại lại: "Việc này liênquan đến hạnh phúc cả đời của vợ em đấy.""Hạnh phúc cả đời?" Cố Ngộ khó hiểu nhìn cô ấy."Đúng vậy, có lẽ vợ em đã thông suốt rồi, để em giới thiệu bạn trai cho cậu ấy!"Cố Lê vỗ vỗ túi xách, dây xích kim loại phát ra âm thanh trong trẻo trên da cừu.Mí mắt Cố Ngộ giật mạnh, không biết là phản xạ có điều kiện hay hành động vôthức.Lòng bàn tay anh vô ý đập mạnh vào vô lăng.Xe lập tức phát ra tiếng còi chói tai.Âm lượng quá cao, nuốt chửng cả tiếng chửi thề đầy phẫn nộ buột ra từ miệnganh.