Chu Thanh Tiện nhìn miếng thịt ba chỉ hơi hơi cong lên đang tỏa ra mùi thơm nức mũi ở trước mắt, nuốt nước miếng, lén quan sát Chu Thanh Dao.
“Chị ơi, em… có thể ăn không?”
Chu Thanh Dao nhìn đôi mắt trong trẻo tràn ngập chờ mong của cậu nhóc, lại nhìn về phía Trình Tiêu đang cười sâu xa. Lồng ngực cô bỗng bị rung động, vô duyên vô cớ thấy căng thẳng.
“Ăn đi.” Cô khẽ than thở.
Thằng nhóc nhận được đặc xá thì hào hứng quơ chân múa tay, kẹp hai miếng thịt lên thổi “phù phù” cho nguội. Khuôn mặt nhỏ mũm mĩm tròn xoe rất giống Chu Thanh Dao khi tức giận là có thể lập tức biến thành cá nóc trong giây lát.
Quả nhiên là chị em, ba phần giống nhau, bảy phần tương tự.
Trình Tiêu sờ sờ khóe môi, hơi có hứng thú nhìn cô gái nhỏ bị anh nhìn chăm chú tới mức đỏ bừng mặt, chột dạ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào anh.
Cậu nhóc ăn đến vui vẻ, nhét mấy miếng vào trong miệng, nhồm nhoàm đầy miệng khiến cho Chu Thanh Dao vừa mắng vừa lau mỡ ở khóe miệng cho cậu nhóc.
Trình Tiêu săn sóc đút thịt bò thơm nức cuốn lá rau sống vào trong miệng cậu nhóc, còn tiện tay lau miệng cho nhóc ấy: “Ăn ngon không?”
“Có có!” Cậu nhóc gật đầu như giã tỏi.
“Ăn từ từ thôi, ăn xong thì mua kem cho em.”
Trẻ con rất dễ dỗ, rót một bát canh ngọt là nó ngọt đến mức không tìm được đường ra, mở miệng là gọi “anh đẹp trai nhất, anh tốt nhất”. Chu Thanh Dao nghe mà cảm thấy xấu hổ đến mức không muốn nhận thằng nhóc này là em trai ruột của mình.
Trình Tiêu thấy tuyến phòng thủ của thằng nhóc này dần dần thất thủ, anh gắp một cái cánh gà bỏ vào trong bát của nó với vẻ mặt tự nhiên, hờ hững hỏi: “Vậy em có thể nói cho anh biết, vì sao lại gọi anh là anh mèo máy không?”
“...”
Thằng nhóc quay đầu sang nhìn Chu Thanh Dao theo phản xạ có điều kiện. Vẻ mặt cô hoảng loạn, cảnh cáo điên cuồng bằng ánh mắt, dọa cậu nhóc sợ tới mức vội vàng đặt đũa xuống, ngốc nghếch dùng hai tay che miệng lại, lắc đầu như sóng vỗ.
Phải biết rằng tối nay cậu nhóc có thể thành công ăn ké bữa thịt nướng này hoàn toàn là nhờ Chu Thanh Dao xin bố Chu, thế nên cậu nhóc mới không bị bọn họ kéo về nhà đánh cho một trận.
Nhưng điều kiện tiên quyết là, cậu nhóc phải giữ mồm giữ miệng chuyện “mèo máy”. Nếu để lộ một chữ, sau này cậu nhóc đừng mơ lại lén lút tới tìm cô nữa.
Chẳng qua Trình Tiêu chỉ thử xem sao mà thôi, người sáng suốt đều nhìn ra được, thằng bé này kiêng kị quyền uy của cô nhóc nhà anh, không lộ ra một chút tiếng gió nào.
“Miệng kín thật đấy.”
Anh bật cười hài hước, nhưng lại nhìn Chu Thanh Dao khi nói lời này.
Người nào đó cạn lời nhìn một lớn một nhỏ cấu kết với nhau làm việc xấu khẽ hừ một tiếng: “Quỷ nịnh hót”.
————
Sau khi ăn xong.
Chu Thanh Tiện ăn được kem ốc quế vị chocalate mà nhóc vẫn luôn mong nhớ ngày đêm. Khi đi ngang qua con phố ẩm thực, Trình Tiêu còn mua cho cậu nhóc một túi kẹo dẻo vị trái cây rất to, bảo nhóc mang về nhà ăn.
Thằng nhóc có ấn tượng rất tốt với người đàn ông vừa đẹp trai lại vừa hào phóng này. Thậm chí, lúc đi đường cậu nhóc còn chủ động dắt tay Trình Tiêu, khiến cho Chu Thanh Dao bị lạnh nhạt ở một bên tức muốn hộc máu mà mắng nhóc ấy là “con sói mắt trắng”.
Ba người đi sóng vai nhau, lúc đi ngang qua một cửa hàng trà sữa, Chu Thanh Dao không nhấc nổi chân, lạc mất hai người đi như bay.
Lúc này, có người lắc tay mình, Trình Tiêu cúi đầu, thằng nhóc ngửa đầu nhìn anh, ánh mắt trong vắt và mềm mại.
“Sao thế?”
“Anh mèo máy ơi.”
Chu Thanh Tiện bi bô hỏi bằng giọng non nớt: “Anh thích chị em à?”
Trình Tiêu sững sờ, nhưng lại thẳng thắn thừa nhận: “Thích.”
Thằng nhóc nhận được câu trả lời hài lòng thì toét miệng cười to, rồi lại thở phào nhẹ nhõm một hơi giống như người lớn: “Tốt quá rồi.”
Trình Tiêu mím môi, cong khóe miệng, vui lây với nhóc ấy.
Thằng nhóc nhìn về phía chị gái đang đứng trong gió lạnh để mua trà sữa ở cách đó không xa, méo miệng, nỗi buồn không nên có ở tuổi này từ từ hiện lên trên mặt nó.
“Anh ơi anh có biết không? Chị em sợ lạnh, mùa đông hay bị khô nứt da, nhưng vì chuyện học hành, tay sưng to thành cái bánh bao thì vẫn sẽ thức đêm làm bài như cũ. Bố nói chị ấy đang nỗ lực vì học bổng, nhưng em cảm thấy, chị ấy thật sự rất vất vả. “
“Chị ấy không muốn ra ngoài chơi với bọn em, bởi vì mẹ chỉ biết mua kem cho một mình em. Chị ấy cứ luôn nói chị ấy không thích ăn, nói dối, rõ ràng thứ chị ấy thích ăn nhất chính là kem.”
“Chị em không thích cười, ở nhà cũng không thích nói chuyện, sống không thoải mái chút nào.”
Nói một lát, thằng nhóc đỏ hoe mắt, hít hít mũi, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh ơi, anh yêu thương chị em nhiều hơn giúp em nhé. Đợi em lớn lên, em sẽ tới chăm sóc chị ấy.”
Trình Tiêu không thể tả nổi trong lòng mình đang có cảm giác gì, vừa đau lòng vì những gian nan vất vả của cô gái nhỏ trong những năm này, lại vừa bị những lời cực kỳ chân thành của nhóc học tiểu học này làm cho cảm động.
Anh khẽ vỗ vỗ vào lưng thằng nhóc, mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng nói khản đặc.
“Chúng ta, cùng nhau chăm sóc.”
————
Từ trung tâm thành phố về nhà chỉ cỡ 3 km.
Thằng nhóc ăn uống no đủ thì cảm thấy rất mỏi, chưa đi được mấy bước đã kêu mệt. Chu Thanh Dao chưa bao giờ chiều chuộng thói xấu này của cậu nhóc, vừa định lên tiếng răn dạy thì Trình Tiêu lại giật luôn cặp sách của cậu nhóc rồi nhét vào trong lòng cô gái nhỏ.
Anh khom người ngồi xổm xuống trước mặt Chu Thanh Tiện: “Lên đi, anh cõng em.”
Thằng nhóc mừng rỡ như điên, nhưng sau khi vui vẻ trong giây lát, cậu nhóc lại ép mình liếc nhìn chị gái đang im lặng không nói tiếng nào.
Cô không mở miệng, cậu nhóc cũng không dám động đậy.