-Tâm Lan, khoảng thời gian tới, có lẽ… ta không thể ở bên nàng được.
Nữ nhân xinh đẹp ôn nhu tên Tâm Lan kia, rốt cuộc trong lòng cũng đã biết cảm giác khó chịu bất an kia là gì rồi, đôi mắt như làn nước mùa thu xuất hiện một tia đượm buồn, nàng hỏi hắn:
-Tam ca muốn đi đâu? Khi nào chàng sẽ trở về?
-Một nơi rất xa nơi này. Nhưng nàng yên tâm, ta sẽ sớm trở về, và cũng sẽ tìm cách chữa bệnh cho nàng.
-Bệnh của muội, muội sớm đã không còn hy vọng gì. Ta còn trụ được tới bây giờ, nguyên nhân chính là vì chàng. Tam ca, chàng không thể không đi được sao?
Giọng nói của Tâm Lan rưng rưng, có lẽ nàng đang cố kiềm chế chính bản thân mình, thế nhưng khi biết hắn sắp phải đi xa, nàng lại không thể cầm được cảm xúc. Đôi mắt nhìn khuôn mặt kia chợt nhòa đi.
-Tâm Lan, ta xin lỗi, nhưng lần này ta không thể không đi. Nàng có thể tin tưởng ở ta, nhất định ta sẽ sớm trở về thôi. Còn nàng, nàng nhất định phải trụ vững, cho đến khi ta trở về.
Gã đã hạ quyết tâm rời khỏi đây, trong lòng tuy bi thương, nhưng vì căn bệnh quái ác của nàng, hắn không thể không đi. Bệnh của nàng không phải căn bệnh tầm thường, căn bệnh mà ngay cả những tu chân giả cũng sợ hãi kiêng kỵ, một khi xuất hiện trên người thì chín phần nắm chắc cái chết. Đó chính là Thiên Âm Cửu Tuyệt Mạch. Gã nam tử này, hắn đích thị chính là Vô Đạo, tuy rằng là một phân thân của Tinh Hồn, nhưng hắn tự có ý thức của bản thân mình, không bị Tinh Hồn hoàn toàn nắm giữ.
Cũng ba năm từ khi hắn xuất hiện trên thế gian này, sau khi giải quyết nội tình Ảnh Nguyệt sơn trang, Vô Đạo một mình chu du khắp thiên hạ, tự mình tìm hiểu, lĩnh ngộ nhân sinh thế đạo. Tu vi của hắn những năm này cũng có tiến bộ cực lớn, hiện tại đã là cường giả Độ Kiếp kỳ Lôi kiếp đệ bát trọng rồi. Với thực lực hiện tại, trừ phi gặp phải cường giả Đấu Thần kỳ cũng không phải không có cơ hội đào thoát, thế nên hắn tung hoành như thế nào ít có người ngăn cản được.
Một năm trước, Vô Đạo chu du đến Thiên Băng đại lục, vô tình gặp được thiếu nữ đài các Nhiếp Tâm Lan, trải qua hồng trần luyến ái, đến bây giờ đã được một năm rồi. Vô Đạo cũng được kế thừa một phần Y đạo của Tinh Hồn, thế nhưng hắn không thể so sánh được với Tinh Hồn, đối với Thiên Âm Cửu Tuyệt Mạch hoàn toàn bất lực. Nếu không phải Tinh Hồn bế quan tại Ma Thú Sơn Mạch, chưa đến thời cơ thì sẽ không hiện thế, có lẽ Vô Đạo sớm đã đi tìm hắn rồi.
Bây giờ Tinh Hồn đã xuất quan, mà Nhiếp Tâm Lan khó có thể chế trụ được lâu hơn, hai năm nữa nếu không có kỳ tích xuất hiện, nàng nhất định sẽ chết. Vô Đạo không thể chấp nhận chuyện này được, đành phải đưa ra quyết định khó khăn là rời xa nàng một thời gian, nhanh chóng tìm Tinh Hồn để nhờ hắn giải quyết giúp.
Biết rằng không thể ngăn lại bước chân của Vô Đạo, dù trong lòng đau khổ, Nhiếp Tâm Lan liền lau đi nước mắt, cố gắng làm ra bộ dạng vui vẻ. Không thể không nói, thiếu nữ này dù trên người mang Thiên Âm Cửu Tuyệt Mạch, thế nhưng tâm tình lại rất hào phóng, nàng không lấy lý do căn bệnh kia để níu giữ bước chân của hắn, mà để cho hắn tự do quyết định. Nàng nở một nụ cười đẹp để cho Vô Đạo yên tâm, lại nói tiếp:
-Nếu chàng đã quyết tâm như vậy, muội không có lý do gì để ngăn cản. Chàng định khi nào sẽ đi?
Nói xong, Nhiếp Tâm Lan cố che đi hai hàng nước mắt đang lan dài trên khuôn mặt tuyệt trần, bước chân nhanh chóng bước vào phòng, rồi đóng kín lại. Dù vậy, Vô Đạo vẫn có thể cảm nhận được tâm tư của nàng, nhưng hắn không nói gì cả, để cho nàng khóc một trận để hóa giải tâm tư trong lòng. Hắn tính toán, sau khi ăn cơm xong thì sẽ bố trí vài cái trận pháp đặt xung quanh ngôi nhà, đề phòng trong lúc hắn vắng mặt có chuyện không hay xảy ra, đồng thời kiếm thêm vài đầu yêu thú để bảo hộ cho Nhiếp Tâm Lan, khi đó hắn mới yên tâm mà rời đi được. Mệnh trời khó đoán, chẳng biết rằng đến khi gặp lại, căn bệnh của Nhiếp Tâm Lan liệu có được hóa giải?
********* Quyển 5: Quân Lâm Thiên Hạ *********
Trải qua một phen hung hăn càn quét, Long Vô Mệnh bòn rút của Tham Lang dong binh đoàn một ức kim tệ, cơ hồ gần một nửa sản nghiệp của bọn chúng. Lữ Dã trong lòng đau xé ruột xé gan, nhìn tiền của mình không cánh mà bay vào túi của người khác với sự bất lực, không thể phản kháng. Có kẻ buồn thì tất nhiên có người vui, Long Vô Mệnh thu tiền vào túi mình, hoàn toàn tan biến tâm tình khó chịu, cười thống khoái:
-Hắc hắc, Lữ Dã đoàn trưởng thật đúng là yêu huynh đệ như tay chân, tại hạ thập phần không phục. Sau này nếu có cơ hội nhất định sẽ trở lại chơi một chuyến.
Nói xong, hắn liền xoay lưng vô tư rời đi, để lại cho những người chứng kiến một đống kinh ngạc, để lại cho Lữ Dã một đại hậu quả khôn lường. Nguyên nhân tất cả chỉ vì Tào Thạch đắc tội Lâm Yên kia, mà Lâm Yên lại là bằng hữu của đám Long Vô Mệnh, rốt cuộc khiến cho Tham Lang dong binh đoàn một trận tổn thất. Không thể tìm đám Long Vô Mệnh để trả thù, cũng không thể đến chỗ Kim Hổ dong binh đoàn, Lữ Dã khuôn mặt bốc lửa trừng mắt nhìn Tào Thạch, tựa hồ hận không thể ăn tươi nuốt sống khiến cho Tào Thạch một trận lạnh sóng lưng. Dù chuyện này đều là mệnh lệnh của Lữ Dã, một khi gặp người của Kim Hổ dong binh đoàn thì phải chèn ép gây khó dễ, nhưng mà Lữ Dã là thượng cấp, một tiểu đoàn trưởng nho nhỏ như Tào Thạch căn bản không thể chống cự, phen này nhất định Tào Thạch sẽ khó thoát chết được.
Long Vô Mệnh với mấy chuyện của Tham Lang dong binh đoàn hoàn toàn không còn chút hứng thú. Chuyến đi này đúng là một món hời lớn, có tiền trong tay mặc sức tung hoành.
-Đi, đi kiếm một chỗ nào đó ăn uống thật sảng khoái. Ngày hôm nay, toàn bộ chi phí để cho lão lục ta chi trả hết.
**********
Các bạn giúp tác đánh giá lên để lên 7 điểm sao nhé. Cảm ơn nhiều!
Một ông trùm khi trở về quá khứ làm vua, trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, đất nước nguy nan, sẽ phải làm sao? Mời đọc #Nhất Thống Thiên Hạ Nhất Thống Thiên Hạ